Người ta yêu nhau, quan tâm nhau vì những lý do gì?

đại sự bây giờ đã trở thành “chức năng” thực sự, phục vụ cho mục đích nào đó của các bên đối tác và cán cân dành cho tình yêu có vẻ bị xem nhẹ ít nhiều. Hoặc tình yêu chỉ còn là cái cớ biện minh cho mục đích. Người ta còn mấy ai lấy nhau chỉ vì tình?

hongdao-153102043118-hon-nhan
Đa số nhân loại yêu nhau vì nhu cầu. Đó là tình yêu phụ thuộc. Họ khai thác, chi phối, sở hữu lẫn nhau, họ biến nhau thành món hàng hoá của tâm sinh lý, thậm chí là vật chất.
Tôi vẫn thường được bạn bè gán cho cái thương hiệu “sến”, chỉ vì tôi và vợ tôi dù đã cưới nhau 2 năm nhưng vẫn coi nhau như tình nhân, vẫn làm thơ tặng nhau, cùng nhau thắp nến nghe nhạc tình mỗi đêm… Tôi cũng ít đi tụ tập, nhậu nhẹt với chúng bạn và nói thẳng lý do: “Tao về nhà với vợ”.

Chúng nói thì nói vậy thôi, nhưng tôi tin bọn bạn tôi mừng cho hạnh phúc của tôi, mừng cho cái việc tôi kiên quyết không thỏa hiệp với đời sống mỗi ngày một giành giật, bon chen nhau ngoài kia. Tôi biết một vài chiến hữu của tôi đã “thỏa hiệp” với hôn nhân cho xong chuyện, và tôi thấy họ mệt mỏi, nghĩa vụ đã bào mòn dần đời sống mà cái sĩ diện không cho phép họ thừa nhận nỗi khổ của mình.

Tôi nhìn quanh ra lối xóm, bạn bè và bằng hữu nơi công sở hầu như đều có một mẫu số chung thế này: Có nhiều cặp đến với nhau chỉ vì anh này có vẻ ổn nhất, nhà cửa xe cộ đều đủ cả, lấy anh chắc chẳng phải lo lắng gì, hay có chàng thì lấy vợ chỉ vì cô ta có ngày tháng năm sinh có thể “phù” cho tuổi mình làm ăn phát đạt. Có người lấy vợ chỉ vì bố mẹ mong có cháu bế quá, lấy đại một cô đẻ con cho các cụ…

Chuyện hôn nhân đại sự bây giờ đã trở thành “chức năng” thực sự, phục vụ cho mục đích nào đó của các bên đối tác và cán cân dành cho tình yêu có vẻ bị xem nhẹ ít nhiều. Hoặc tình yêu chỉ còn là cái cớ biện minh cho mục đích. Người ta còn mấy ai lấy nhau chỉ vì tình?

Điều này nghe có vẻ nhạt phèo, vớ vẩn, thời đại này rồi còn bày trò lãng mạn vớ vẩn nhưng xin thưa, nếu tình yêu không còn hồn nhiên, hôn nhân không còn thiêng liêng như ngôi cao của ái tình, chúng ta đều đang gieo xuống những hạt mầm bất hạnh, mục ruỗng.

Những kẻ cô đơn trên mạng xã hội trút xả lên Facebook những dòng tâm sự lâm ly, những triết lý tốt đẹp và thể hiện những vai diễn mình chưa bao giờ làm nhân vật chính. Để làm gì ư? Để khuây khỏa, để được nổi bật và cất tiếng một cách an toàn trước màn hình máy tính. Rồi vài người trong số họ tìm đến nhau vì cô đơn quá, thèm được yêu quá nên lao vào vòng tay nhau.

Nhưng chỉ sau một thời gian ngắn, họ mới nhận ra trên mạng và ngoài đời khác quá xa nhau. Khi chạm vào bộ mặt thật ngoài đời của nhau, họ mới phát hiện đối phương không có những thứ họ kỳ vọng, hoặc họ tưởng người kia sở hữu những gì hay ho như chính họ từng “phán” trên mạng. Bi kịch diễn nhầm vai này giống như kẻ bán hàng án lộn mác, người mua thì rinh về một món chẳng liên quan đến nhu cầu ban đầu.

Vậy là va chạm và xung đột. Lại có những người vì quá sĩ diện nên không chấm dứt mối quan hệ vợ chồng đã hết yêu thương nhau, mà tìm niềm vui ở ngoài đời. Họ càng tìm càng lạc lối, càng thấy mình tồn tại vô nghĩa và những điều tốt đẹp quanh mình cứ mất dần đi. Hôn nhân chỉ còn là sự chịu đựng.

Người ta yêu nhau vì nhu cầu nào đó, bất luận là vật chất hay tinh thần

Tôi có cô bạn tên Thu vừa hoàn thành xong chương trình cao học ngành Y, suốt gần 10 năm cô chịu áp lực từ bố mẹ, họ hàng về vấn đề suốt ngày lo học, không chịu để ý đến chuyện hôn nhân. Hàng ngày sau khi đi làm về, cô thậm chí không muốn về nhà, vì cứ về là nghe bố mẹ hỏi có quen ai chưa, sao lại ăn mặc lôi thôi thế kia thì “ma” nào chịu nhòm ngó rồi “ế sưng đến nơi rồi”…

Gần đây cô mới quen một anh chàng, cô cũng nghĩ đến chuyện cưới phứt đi cho xong. Tháng sau họ sẽ làm lễ cưới, nhưng cô đầy mệt mỏi và không có vẻ háo hức của một cô dâu sắp lên xe hoa. Cô đưa thiệp cưới cho tôi, còn đùa đùa: “Các cụ áp lực quá, thôi tớ cưới phứt cho xong. May mà chàng của tớ có công ăn việc làm đàng hoàng, điều kiện khá giả”.

Tôi không biết phụ nữ là nạn nhân của đàn ông, của thói quen xã hội hay đàn ông là nạn nhân của chính tư tưởng nam quyền, gia trưởng, sỹ diện của mình. Nhưng có vẻ như cả đàn ông và đàn bà, đã đòi hỏi quá nhiều trong lý trí dẫn đến trái tim bị chai sạn, nó hoạt động không đúng chức năng “rung cảm, bồi hồi”… nên nó phản ứng và khiến toàn bộ máy kỳ diệu của cơ thể trục trặc như cỗ máy khiếm khuyết.

Bạn thử nhìn ra xung quanh, có bao nhiêu người đã yêu và lấy nhau chỉ vì nhịp đập của con tim? Và cũng đừng ngạc nhiên khi quá nhiều cặp vợ chồng ly hôn hoặc không hạnh phúc. Đa số nhân loại yêu nhau vì nhu cầu. Đó là tình yêu phụ thuộc. Họ khai thác, chi phối, sở hữu lẫn nhau, họ biến nhau thành món hàng hoá của tâm sinh lý thậm chí là vật chất.

Người ta yêu nhau vì nhu cầu nào đó, bất luận là vật chất hay tinh thần

Ngay cả những cặp tự chủ và độc lập hơn, họ cũng vẫn khổ vì xung đột giữa những cái tôi to đùng, họ không có nhu cầu điều chỉnh bản thân hay thỏa hiệp vì tình yêu. Tại sao ngay cả khi đối phương có thừa tiêu chuẩn, điều kiện là vợ/chồng lí tưởng trong mắt bạn, khi có được bạn vẫn khổ?

Khi phụ thuộc vào người khác, chắc chắn bạn sẽ khổ vì phụ thuộc đồng nghĩa với nô lệ, nô lệ cho chính nhu cầu của mình như người nghiện thiếu thuốc và cứ phải lo lắng về chuyện có được thỏa mãn hay không. Trong vô thức, người đang phụ thuộc quẫy đạp và tìm cách chi phối lại người kia, người có quyền lực trên họ. Không ai thích bị phụ thuộc bởi phụ thuộc giết chết tự do nhưng họ phải thỏa hiệp vì nhu cầu của mình.

Tình yêu là bông hoa của tự do, tình yêu không thể nở hoa trong phụ thuộc hay nhu cầu. Vợ chồng xảy ra cuộc đấu tranh cân não ngầm. Ngay cả qua tình yêu họ cũng cố gắng chi phối. Nếu chồng yêu cầu vợ, vợ từ chối hoặc không tự nguyện thì vợ thấy rất khổ hoặc sẽ cho nhưng rất miễn cưỡng, hay xem như ban phát khi anh chồng nài nỉ.

Còn anh chồng, khi cô vợ thấy cần và đề nghị anh ta, chồng nói rằng anh ta mệt, hôm đó có nhiều việc, anh ta bị quá tải, anh cần ngủ. Họ vô tình thao túng bạn đời bằng cách “bỏ đói” nhu cầu yêu của đối phương, để họ đói hơn và ngày càng phụ thuộc hơn. Tuy nhiên, rồi người ta cũng có một niềm an ủi nhỏ nhoi, đó là được đổ lỗi cho đối phương. Tôi có quan tâm khi bạn tôi nói rằng họ khổ, chán nản.

Sau khi hỏi rõ ngọn ngành, tôi nhận được lý do như sau: “Vì người kia làm mình khổ, người kia quá keo kiệt, người kia làm tôi bị áp lực, gia đình người kia quá tham…”. Nhưng, chính bạn lựa chọn mà? Bạn có nghĩ kĩ không? Trước đó, bạn khổ một mình bạn có thể đổ lỗi cho cuộc đời, nhưng giờ bạn đã tìm ra người có thể chịu trách nhiệm rằng bạn khổ. Và tất nhiên, người kia cũng sẽ đổ lỗi cho bạn khi họ thấy khổ.

Người ta yêu nhau vì nhu cầu nào đó, bất luận là vật chất hay tinh thần

Người ta yêu nhau vì nhu cầu nào đó, bất luận là vật chất hay tinh thần. Tình yêu từ nhu cầu tạo ra đau khổ và nhà tù. Con người chỉ có thể hạnh phúc khi họ bắt đầu yêu và ban tặng thay vì cần và đòi hỏi. Yêu để thỏa mãn nhu cầu sẽ khiến người ta trở thành nô lệ. Chắc chắn quanh ta vẫn có những cặp đôi hạnh phúc, dù có thể cuộc sống còn nhiều khó khăn nhưng họ luôn biết họ có nhau, họ làm mọi điều để đối phương hạnh phúc.

Họ là những người trưởng thành trong tình yêu, họ chỉ yêu hồn nhiên từ trái tim, họ cho đi vô điều kiện, hạnh phúc khi được cho đi, họ tuôn chảy, sẻ chia hạnh phúc cho người mình yêu. Họ không phụ thuộc lẫn nhau. Đó là sự khác biệt cơ bản với đa số còn lại, những người muốn “lấy được càng nhiều càng tốt” từ đối phương, ngay cả cách họ cho đi cũng đầy tính toán. Khi không có, người ta phải xin người khác cho.

Nhưng nếu cả hai đều đang chìa tay ra xin và hi vọng người kia có, bi kịch có thể bùng nổ vì nhu cầu và kì vọng của mỗi cá nhân khác xa nhau. Dần dà cả hai đều cảm thấy thất bại, mệt mỏi và bị lừa. Hoặc cam chịu và rồi cùng nhau chai sạn trước bao thúc ép của đời sống. Tôi vẫn tin vào tiếng sét ái tình, thứ tình yêu đột nhiên xảy đến trong đời, làm bản thân bạn trở nên bối rối, dở hơi hay hạnh phúc cuồng điên chỉ vì một ánh nhìn.

Tình yêu là món quà kỳ diệu mà con người có được, họ cần chăm bón chứ không nên nhăm nhe khai thác nó. Vì sự ngọt ngào hạnh phúc của tình yêu nằm ngoài lý trí, nằm ngoài cái đầu tỉnh táo. Khi tình yêu tuôn chảy cùng tự do, sẽ có cái đẹp. Khi tình yêu tuôn chảy cùng phụ thuộc thì sẽ có cái xấu. Bạn chỉ có thể hạnh phúc, khi ban tặng tình yêu và thôi đòi hỏi đối phương thỏa mãn các nhu cầu của bạn.

Bởi, văn minh con người sẽ chấm dứt bởi sự vô cảm. Vì thế, chúng ta hãy đối xử tử tế với nhau và mãi giữ nụ cười trên môi!

Tin tức nguồn: http://www.xaluan.com/modules.php?name=News&file=article&sid=1597719#ixzz4LQfJzZ17
doc tin tuc xaluan.com

Cùng Danh Mục:

Liên Quan Khác

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *